Chương 79

Chương 79

Lam Uyên cảm giác da mặt cô đã sớm đem vứt xuống đất, vội vàng cười qua loa lấy lệ, cảm ơn y tá nhỏ rồi chạy sang phòng V602 cách đó một bức tường.

Bên này Tô Kiệt, Tô Lâm và Tô Hiên hết sức bình an. Người bệnh yên lặng nằm dưỡng sức, hai đứa trẻ ngồi cạnh ngồi nói chuyện với nhau bằng kí hiệu, không làm ảnh hưởng tới người anh lớn.

Cô bước vào, Tô Hiên lập tức trưng ra khuôn mặt chào đón:

– Chị!

Tô Lâm lễ phép cúi người xuống, đi lấy ghế cho cô. Lam Uyên xua tay ý nói không cần:

– Chị không ở lại lâu đâu, muốn qua nói với các em chuẩn bị tinh thần một chút. Ngày mai chúng ta đón mẹ các em về, dù sau để Tam tẩu ở nơi lạnh lẽo đó cũng không hay. Người mất cũng đã mất rồi, phải cố gắng lên, có thể buồn nhưng không thể suy sụp, nghe chưa?

Cặp song sinh đôi mắt linh đột chợt rơm rớm đỏ muốn khóc song kiên cường gật đầu.

Nỗi đau mất đi người thân không dễ dàng vượt qua một sớm một chiều, dù sao Tô Lâm, Tô Hiên đã đột phá giới hạn bản thân rồi, gắng gượng chống đỡ đến giờ phút này thật đáng trân trọng. Lam Uyên thở dài một cái, tiếp tục chính sự:

– Anh Dạ Trạch đang không rõ tung tích, các em ở đây cẩn thận một chút _ Vừa nói, cô vừa lấy ra thẻ ngân hàng, đặt vào tay Tô Lâm _ Cái này là để đề phòng bất trắc có chuyện gì xảy ra có thể dùng đến. Mật khẩu là xxxx xxxx xxxx.

– Chị! Cái này bọn em không thể nhận!

Lam Uyên cao ngạo trừng mắt:

– Giữ lấy, chút tiền này là chị đầu tư vào ba đứa các em. Chị không thể luôn ở bên mấy đứa 24/24 được, không sợ nhất vạn, chỉ sợ vạn nhất, sẽ có lúc cần tới thôi. Nếu ngại, coi như chị cho các em vay đi, sau này trả lại cũng không muộn.

Hai thiếu niên nhìn nhau, rốt cục không có lý lẽ gì hợp tình hợp lý để phản bác, ngoan ngoãn vâng vâng dạ dạ.

Nhân Duyên Của Chúng Ta

Nhân Duyên Của Chúng Ta

Score 9
Status: Completed Author:

Hai người tay trong tay đến nhà ra mắt phụ huynh thế này khiến Lam Uyên có chút hoài niệm.

Rất lâu trước đây, khi cả hai sánh vai nhau cùng bước những nấc thang cuối cùng đưa họ ra khỏi giảng đường vào lễ tốt nghiệp, cô cũng được anh nắm tay như vậy.

Cả hai vô thức bắt trọn lấy đối phương, vô cùng ăn ý.

Cô quay sang hỏi anh:

- Lúc xưa chúng ta cũng nắm tay như vậy, có phải anh đã thích em rồi không? Người được hỏi cười thành tiếng, cúi xuống hôn lên trán cô:

- Khi đó anh còn chưa hiểu được thế nào là thích, thế nào là yêu.

Anh chỉ chỉ biết, giây phút bàn tay em đưa tới, anh muốn nắm chặt lấy em, không muốn bỏ lỡ em, vĩnh viễn không phân ly...

Lam Uyên mỉm cười duyên dáng:

- Chứ không phải lúc đó anh trượt chân sắp ngã à? Quả thật là anh lỡ chân suýt ngã dập mỏ nhưng cô cũng không cần sát phong cảnh như vậy đâu.

Để lại cảm xúc của bạn

Theo dõi
Thông báo của
guest

0 Góp ý
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận

Options

not work with dark mode
Reset