Chương – 334: Làm kẻ thứ ba có thoải mái hay không (97-5)

Làm kẻ thứ ba có thoải mái hay không (97-5)

Gần đến mức Đông Phương Tuyết chỉ cần hơi cúi đầu xuống là môi có thể chạm lên tóc Nam Cung Tĩnh, dưới ánh mắt của Đông Phương Tuyết là đỉnh đầu đang đung đưa. Gần đến mức Đông Phương Tuyết có thể cảm nhận rõ mùi hương trên người Nam Cung Tĩnh.

Mùi hương bách hợp quen thuộc.

Mùi hương…… quen thuộc!

Quen thuộc?

Khi trong đầu thoáng qua hai chữ này, hàng mi dày rậm của Đông Phương Tuyết cụp xuống đôi mắt hẹp dài, đáy mắt thoáng qua ánh lạnh vô cùng.

Rất nhanh, chỉ thoáng qua rồi biến mất.

Chóng vánh, Nam Cung Tĩnh thậm chí không còn kịp hiểu ra tia sáng lóe lên trong mắt Đông Phương Tuyết có ý gì.

Tay của cô còn đang mải miết, chỉ cần thắt nút cà vạt là được.

Nghĩ tới đây, tâm trạng cô rất tốt, đôi môi đỏ thắm mỉm cười, lúm đồng tiền bên môi cũng nở rộ theo.

Đúng là nụ cười duyên.

Động tác trong tay nhanh hơn, nhưng lại thêm cẩn thận.

Đông Phương Tuyết bỗng cử động.

Nam Cung Tĩnh ngẩng đầu lên nhìn hắn, chớp đôi mắt to như quả nho đen, muốn cười với Đông Phương Tuyết.

Nhưng…………

Đông Phương Tuyết kéo tay cô ra, cũng không thèm nhìn cô, cứ như vậy nhẹ nhàng kéo cà vạt khỏi cổ mình, sau đó lùi về phía sau hai bước để kéo dãn khoảng cách, hờ hững ném cà vạt lên mặt màn.

Nam Cung Tĩnh nhìn hàng loạt động tác của Đông Phương Tuyết, ngón tay cứng ngắc giữa không trung, nhìn gương mặt tuyệt mỹ của hắn dần dần lạnh băng.

Hình như đang kiềm chế…… lửa giận?

Cô không hiểu tại sao hắn lại giận…… Nhưng độ cong khóe miệng đã không còn.

Thõng tay xuống, cô bĩu môi, cất giọng khó hiểu mà chất vấn: “Đông Phương Tuyết, anh làm vậy là sao? Buổi họp báo sắp bắt đầu rồi, chẳng lẽ anh không định đi?”

Đông Phương Tuyết hờ hững liếc nhìn cô, đôi mắt dằn lại sự băng giá, sự băng giá này như thể thanh kiếm sắt giày xéo Nam Cung Tĩnh.

Cô nghi ngờ không hiểu, không biết tại sao lại vậy.

Đông Phương Tuyết giật giật đôi môi đỏ mọng, chậm rãi thốt ra ba tiếng thờ ơ: “Thì thế nào?

Nam Cung Tĩnh kinh ngạc: “Gì cơ?”

Đông Phương Tuyết cười nhẹ một tiếng, nhưng lại là nụ cười khiến người ta không thể cảm nhận được: “Đi như vậy thì thế nào?”

Đặc Công Hoàng Hậu

Đặc Công Hoàng Hậu

Status: Completed Author:

*Thủ phú: Người giàu có số 1

Hắn là Tứ Vương Gia diễm tuyệt nhất thiên hạ, nhân gian tuyên truyền hắn giết người, lấy mạng người khác trong vô hình.

Nàng là một luồng u hồn vượt qua ngàn năm, ham ăn biếng làm lại còn giả heo xơi tái cọp già.

Hắn bởi vì một câu nói phải cưới nàng, nên khuyên nàng: "Nếu không muốn gả, Bổn vương cũng không miễn cưỡng, nhưng một khi đã gả rồi, đến chỗ Địa Phủ cũng đừng oán Bổn vương không có cảnh cáo ngươi."

Nàng bởi vì đi theo hắn có cơm ăn, có chỗ ở mà phải gả cho hắn, nên trả lời hắn: "Trên đường Hoàng Tuyền rất nhàm chán, nếu có Vương gia làm bạn thì nhất định sẽ không tịch mịch."

Với nàng, hát lên một ca khúc Tiếu Hồng Trần, kết quả chính là không thể sánh bằng một nốt Chu Sa giữa đôi lông mày của hắn.

Với hắn, đăng quang ngai vàng Cửu Ngũ Chí Tôn, muôn người quỳ dưới gối nhưng không đổi về được nụ cười tươi như hoa của nàng.

Để lại cảm xúc của bạn

Theo dõi
Thông báo của
guest

0 Góp ý
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận

Options

not work with dark mode
Reset