Chương 279

Chương 279

Đạn lại tới. Cô gái thảm hại núp mình sau thùng rác, lần mò tìm vũ khí trong túi đồ cá nhân.

– Có cần giúp đỡ không?

J xuất hiện cách đó không xa, nhởn nhơ tránh đạn dưới một khung cửa thọt lỏm xuống do với bức tường gồ ghề. Không thể phủ định rằng, gã chọn vị trí rất chuẩn xác. Lam Uyên chật vật điều chỉnh cơ thể núp gọn lại, cố gắng không để bản thân dính thêm vài cái lỗ nữa.

– A… không cần thì thôi vậy… _ J tặc lưỡi tiếc rẻ, giơ tay chào tạm biệt V _ Hẹn gặp lại sau nhé, nếu cô còn sống!

“Đoàng” _ Lam Uyên nổ súng, xuyên qua phần áo trước ngực J, găm vào tường. May mà cô tìm thấy hàng nóng kịp thời.

– Không cần nóng tính vậy chứ? _ Gã cười hềnh hệch, hoàn toàn không có vẻ gì là ngạc nhiên _ Tôi chỉ đùa thôi mà…

Vừa nói, gã vừa rút súng từ sau thắt lưng ra, kính cẩn hôn lên nòng thép nguội lạnh, ánh mắt đẩy đưa liếc sang Lam Uyên:

– Cô là người đầu tiên đấy!

V biết ý hắn là gì.

Đồng đội ra tay cứu nhau ở đây không phải là một chuyện phổ biến, nếu nói trắng ra là chẳng ai làm như thế. Có phúc cùng hưởng, có họa tự chịu, đơn giản thôi. Được rồi, nếu cô còn sống thì có thể xem xét mời hắn một chầu rượu ở quầy bar.

Cuối cùng, Lam Uyên không phải ra tay. J vừa nổ súng được một lúc thì trận giao chiến kết thúc. Gã huýt một điệu sáo dài không theo nhịp điệu:

– Tôi thật sự có hứng thú… _ Gã dừng lại, cất súng vào bao da đeo ở sau thắt lưng rồi nói tiếp _… với thân phận của cô!

Dưới cái nhìn đầy áp lực và đe dọa của Lam Uyên, tựa như con chó hoang bị dồn đến đường cùng, có thể hóa điên quay lại cắn người bất kỳ lúc nào, J bổ sung thêm:

– Vì tôi là một quý ông nên tôi quyết định sẽ tôn trọng sự riêng tư của cô. Nếu cô muốn… có thể tìm tôi để tâm sự.

Gã đẩy mạnh khung cửa nhỏ trên bức tường ban nãy, lẩn đi nhanh như một cơn gió. Vài giây sau trong gió truyền tới tiếng vọng: “Quên mất không nhắc, trong xác có bom tự hủy!”

– Mòe! _ Lam Uyên gằn lên, bật người nhảy ra sau cánh cửa đã bị J “đẩy” gần nát; sau tai vang lên tiếng nổ quen thuộc cùng mùi cháy khét của thịt.

– —-

Ola, mình đã tìm thấy q2 c16 trên mess Cao Lam Trang bản đời thực gửi. Tuần trước mượn điện thoại nó type rồi nó gửi lại cho trên mess mà quên khuấy mất.

Nhân Duyên Của Chúng Ta

Nhân Duyên Của Chúng Ta

Score 9
Status: Completed Author:

Hai người tay trong tay đến nhà ra mắt phụ huynh thế này khiến Lam Uyên có chút hoài niệm.

Rất lâu trước đây, khi cả hai sánh vai nhau cùng bước những nấc thang cuối cùng đưa họ ra khỏi giảng đường vào lễ tốt nghiệp, cô cũng được anh nắm tay như vậy.

Cả hai vô thức bắt trọn lấy đối phương, vô cùng ăn ý.

Cô quay sang hỏi anh:

- Lúc xưa chúng ta cũng nắm tay như vậy, có phải anh đã thích em rồi không? Người được hỏi cười thành tiếng, cúi xuống hôn lên trán cô:

- Khi đó anh còn chưa hiểu được thế nào là thích, thế nào là yêu.

Anh chỉ chỉ biết, giây phút bàn tay em đưa tới, anh muốn nắm chặt lấy em, không muốn bỏ lỡ em, vĩnh viễn không phân ly...

Lam Uyên mỉm cười duyên dáng:

- Chứ không phải lúc đó anh trượt chân sắp ngã à? Quả thật là anh lỡ chân suýt ngã dập mỏ nhưng cô cũng không cần sát phong cảnh như vậy đâu.

Để lại cảm xúc của bạn

Theo dõi
Thông báo của
guest

0 Góp ý
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận

Options

not work with dark mode
Reset