Cô sống tốt không?
Nhìn thì có vẻ rất tốt đấy thôi.
Anh thì sao đây?
Anh cũng sống không tồi, công ty mặc dù gặp nguy cơ, nhưng lại chuyển nguy thành an, sản phẩm thuận lợi ra mắt, lợi nhuận càng ngày càng nhiều, tháng này còn ký nhiều đơn đặt hàng lớn, dღđ☆L☆qღđ qua không bao lâu nữa, có lẽ anh có thể đưa bản thân trở thành người có địa vị trong giới thượng lưu Bắc Kinh thương, cho đến lúc này, bên cạnh anh có không ít mỹ nữ chen lấn tới bên cạnh. . . . . .
Cho nên, anh và đều sống không tệ. . . . . . sao anh lại cảm thấy, anh và cô sống tốt như thế lại rất khó coi đây?
–
Qua một mùa xuân, lại qua một mùa xuân nữa, lại một mùa xuân về hoa nở rực rỡ, đợi đến sau khi Tần Dĩ Nam bận rộn xong, đứng trước cửa sổ sát đất, nhìn ánh mặt trời ngã về tây, rút người từ trong công việc rộn rịp ra, yên lặng lại thưởng thức mặt trời lặn thì mới đột nhiên mới phát giác, lại không mấy ngày nữa, chính là sinh nhật ba mươi tuổi của mình.
Sinh nhật ba mươi tuổi?
Năm anh và Trình Thanh Thông rời khỏi nhau, anh vừa trải qua sinh nhật hai mươi tám tuổi. . . . . . anh nhớ rõ ràng, sinh nhật mình năm đó, anh trải qua trong bệnh viện, cô cũng không biết ngày đó là sinh nhật của anh, Tống Tống tới lúc bệnh viện tặng quà cho anh, cô mới biết, cô không chuẩn bị quà sinh nhật, nên sau khi Tống Tống rời khỏi phòng bệnh, nhẹ nhàng nói với anh một câu “Sinh nhật vui vẻ”.
Lúc ấy cô nói bốn chữ này, so với quà sinh nhật của Tống Tống còn khiến cho anh vui hơn rất nhiều, lúc cô dìu anh nằm lên giường bệnh nghỉ ngơi, anh phát hiện tay của cô rất lạnh, anh lần đầu tiên chủ động nắm lấy tay cô, ngay cả chính anh lúc ấy cũng không rõ đáy lòng mình làm sao lại muốn che chở cô.
Cũng ngày đó, anh biết, cô tới bên cạnh anh, là một âm mưu, một sự lừa gạt.
Từ sau năm anh thấy Trình Thanh Thông tại Thượng Hải đó, đến hiện tại, đã một năm sáu tháng, anh không gặp cô.
Thì ra là, trong lúc vô tình, chớp mắt một cái, anh và cô vậy mà mỗi người đi một ngả thời gian dài như vậy rồi.
Trong một năm sáu tháng này, anh sống coi như bình thường, công ty phát triển thuận lợi hơn so với tưởng tượng rất nhiều, tháng trước công ty ra mắt chi nhánh ở Mĩ thuận lợi, trong một tháng ngắn ngủn, cổ phần công ty tăng gấp ba, trước mắt giá trị con người anh, cao đến trình độ ngay cả anh cũng không dám tưởng tượng tới.
Năm trước, sau khi mẹ anh bị ốm một trận, ở bệnh viện một tháng, sau khi khỏi viện già đi rất nhiều, sau khi xuất viện cũng thường xuyên bắt đầu dục anh đi xem mắt rồi kết hôn.
Anh không hề để ý đến đề tài này, người khác chỉ cho là anh vì bận rộn công việc, không có thời gian suy tính về chuyện hôn nhân, chỉ có chính anh mới biết, cho dù đã một năm rưỡi, cho dù ngay từ một năm rưỡi trước anh chính mắt thấy cô bắt đầu cuộc sống mới, anh cũng không thể buông xuống được, anh cũng chưa từng nghĩ cùng người phụ nữ khác ngoài Trình Thanh Thông kết hôn.
Đã hơn một năm, hơn nửa thời gian của anh đều là đi công tác, còn dư lại hơn phân nửa thời gian còn lại khoảng bảy mươi phần trăm đều là tập trung vào công việc.
Thời gian anh về nhà rất ít, nhất là đầu năm năm ngoái, anh mua một căn hộ mới, vốn dĩ cái nhà kia của cô và anh, anh cũng không trở về.
Anh biết, là anh đang sợ, cho nên, một năm này, anh cố ý để cho mình làm việc mệt chết, bởi vì chỉ mệt đến cực hạn, dღđ☆L☆qღđ thì cái gì cũng sẽ không suy nghĩ.
Không thèm nghĩ nữa, như giống như là thật sự quên mất.
Giống như là, vết sẹo đầm đìa máu tươi trong lòng anh, không bị đụng phải, thì thật sự sẽ không đau.
A, đúng rồi, anh còn đổi xe, so chiếc Maserati cô ngồi hơn một năm trước còn tốt hơn.