“Cha!” Tống Thanh Xuân gọi một tiếng, xông đến chỗ để máy tính bảng, Tô Chi Niệm phản ứng cực nhanh bắt bả vai của cô, đề phòng cô lại gần Phương Nhu, anh nhìn chằm chằm máy tính bảng thấy Tống Mạnh Hoa có thể ngất bất cứ lúc nào, dùng sức cắn môi, nghiêng đầu, nhìn Phương Nhu, trong mắt chứa đầy sát khí.
Phương Nhu không để ý nhún vai, quay đầu, nhìn sóng biển tĩnh lặng, dùng giọng nhẹ nhàng, chậm rãi nói: “Tuy các người rất thông minh, cũng rất can đảm, nghĩ ra một kế hoạch tuyệt vời, dụ dỗ tôi xuất hiện, bắt tôi vào lưới.”
“Thế nhưng, các người thông minh đến đâu, cũng không ngờ, đó chính là………” ánh mặt trời ngã về phía tây, chiếu vào mặt Phương Nhu, chiếu vào hình dáng của cô ta, trong nháy mắt, có chút mềm mại “………….Nhiều năm trôi qua, tôi làm trăm phương ngàn kế, chỉ muốn Nhà họ Tống bị hủy hoại, tôi đối với thế giới này, cũng không có gì để lưu luyến.”
Thực sự mà nói, những năm gần đây, trừ bỏ hủy diệt Nhà họ Tống, cô ta sẽ không nghĩ mình sống trên đời này để làm gì.
“……..Phải biết rằng, hành động lần này, tôi lấy tính mạng của mình, để đánh đổi…………….” Phương Nhu nói xong câu này, ngẩn đầu lên, hơi hơi ngang cằm, bình tĩnh cười: “……….Cho nên, các người có thông minh đến đâu, có can đảm đến đâu, cũng không thể nào thắng được, tôi đây ngay cả tính mạng cũng không cần?”
“Vì sao? Cô phải làm như vậy? Nhà họ Tống đã làm sai chuyện gì? Mà cô muốn Nhà họ Tống bị hủy diệt như vậy!” Tống Thanh Xuân ở trong lòng Tô Chi Niệm, kích động hỏi.
“Vì sao?” Phương Nhu nhẹ nhàng lặp lại hai chữ kia một lần, chậm rãi quay đầu, nhìn màn hình máy tính bảng, Tống Mạnh Hoa cũng giống như Tống Thanh Xuân, vẻ mặt nghi ngờ, ông lớn tuổi, cánh môi run run, muốn mở miệng hỏi cô ta một câu “Vì sao?”, nhưng bởi vì bị đả kích, không thể nào phát ra âm thanh.
“Đúng vậy, tôi nên nói vì sao tôi phải làm như vậy………….” Phương Nhu đứng thẳng người, đi tới bàn trà, cầm tấm hình mà Tống Thanh Xuân vừa xem, ánh mắt của cô ta, trở nên dịu dàng, môi của cô ta, cong lên tạo một đường cong rất nhỏ, có vài phần hoài niệm cũng có vài phần khổ sở, cô ta giơ tay lên, nhẹ nhàng vuốt tầm ảnh, giống như đang nói chuyện một mình, âm thanh nhẹ nhàng nói: “……………Tôi không phải con gái của Nhà họ Phương, Nhà họ Phương không thể sinh con, nên nhận tôi làm con nuôi.”
“Cho nên, cũng không nên gọi tôi là Phương Nhu, gọi tôi là Triệu Hiểu Yến………..” Phương Nhu nhắm mắt, dịu dàng cười nhẹ: “………………Tên này nghe không hay bằng tên Phương Nhu phải không? Nhưng, đối với tôi, tên Phương Nhu kém xa tên Triệu Hiểu Yến………..Tên đó do mẹ tôi đặt…………… Nếu như có thể, tôi muốn dùng tên này suốt cuộc đời, nhưng………………”
Phương Nhu vừa mới dịu dàng như nước, bỗng trở nên tàn nhẫn, cô ta ngẩng đầu, tầm mắt nhìn vào màn hình máy tính bảng, đằng đằng sát khí: “…………Nhưng, nguyện vọng nhỏ nhoi của tôi, đã bị Tống Mạnh Hoa làm hỏng!”
“Các người cũng không biết, nhà chúng tôi rất hạnh phúc! Tuy nhà chúng tôi không có nhiều tiền như Nhà họ Tống, mẹ tôi ở nhà chăm sóc tôi với em gái, mỗi ngày cha đi làm, chủ nhật cả nhà chúng tôi đi chơi……………”
*****************